Tạ Phong Tần – Bà Trần Khải Thanh Thủy là tội đồ hay nạn nhân?

05/02/2010

Mấy ngày nay, trên mạng Internet đăng tải những bức ảnh chụp lại văn bản mà theo nội dung thể hiện thì người xem thấy đó là bản Cáo trạng số 28/KSĐT ngày 08/01/2010 Viện Kiểm Sát Nhân Dân huyện Đống Đa, Hà Nội, truy tố bà Trần Khải Thanh Thủy và ông Đỗ Bá Tân (chồng bà Thủy) về tội “Cố ý gây thương tích” theo Điều 104 BLHS nước CHXHCN Việt Nam.

Không có điều kiện tiếp cận bản gốc Cáo trạng, trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ phân tích những vấn đề chưa sáng tỏ của bản Cáo trạng nêu trên (nếu ảnh chụp đó chính là bản gốc).

Theo nội dung Cáo trạng, khoảng 20h ngày 08/10/2009 ông Đỗ Bá Tân đi xe máy về có dựng xe ở lối đi trước cửa nhà ông Tân ở số 46 ngõ 178 phố chợ Khâm Thiên, phường Trung Phụng, quận Đống Đa. Ông Nguyễn Mạnh Điệp (sinh năm 1968, trú số 15 ngõ 138 phố chợ Khâm Thiên, phường Trung Phụng, quận Đống Đa) đi qua thấy vậy có góp ý bảo ông Tân dẹp xe vào để lấy lối đi. Từ đó dẫn đến cãi nhau giữa ông Điệp và ông Tân. Ông Tân đã dùng mũ bảo hiểm xe máy màu vàng đập nhiều cái vào mặt ông Điệp. Ông Điệp giằng co chiếc mũ bảo hiểm với ông Tân nhưng không giằng được. Bà Trần Khải Thanh Thủy (vợ ông Tân) ở trong nhà mở cửa lao ra, hai tay cầm hai viên gạch. Bà Thủy dùng tay phải ném một viên gạch trúng đầu ông Điệp gây thương tích vùng chẩm phải và sau tai phải chảy máu. Lúc đó, ông Nguyễn Văn Thịnh (sinh năm 1958, trú số 62 ngõ ngõ 178 phố chợ Khâm Thiên, phường Trung Phụng, quận Đống Đa) đi qua thấy vậy can ngăn, nhưng chưa kịp can ngăn thì bị bà Thủy dùng viên gạch còn lại ném trúng vào cẳng tay phải của ông Thịnh, gây thương tích cho ông Thịnh. Lúc này, ông Tân vẫn dùng mũ bảo hiểm đánh vào mặt ông Điệp nhiều cái. Tiếp đó, bà Thủy vào nhà lấy tiếp một cây gậy gỗ hình thanh kiếm dài khỏang 1m ra đập vào đầu ông Điệp, ông Điệp giơ tay phải lên đỡ, bị trúng vào tay phải gây thương tích. Bà Thủy quay qua đập gậy gỗ trúng vào tay phải và lưng sườn ông Thịnh gây thương tích. Đến lúc này, ông Điệp được đưa đi cấp cứu và Công an phường Trung Phụng mới xuất hiện để “thi hành công vụ”.

Read the rest of this entry »

Advertisements

Thân cò 76 tuổi

01/02/2010

TT – Đêm mùa đông rét như cắt da cắt thịt, cụ Phạm Đoàn, 76 tuổi, thôn Quảng Hội, xã Vạn Thắng, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa, cơ thể chỉ như da bọc xương, thức dậy từ 1 giờ khuya, lọ mọ xuống ngâm mình dưới biển mò cua bắt ốc kiếm gạo ăn qua ngày.

“Con nước vừa rồi không kiếm đủ gạo, phải mượn hàng xóm 20.000 đồng đắp đổi thêm. Bây giờ phải ráng mò cua ốc kiếm tiền trả nợ, mua gạo, nếu dư dành mua hộp bánh cúng ông bà mấy ngày tết” – cụ Đoàn nói

Read the rest of this entry »


Lầm lẫn của những kẻ lái ngựa

28/01/2010
Để ngựa chỉ có thể nhìn về một hướng và ngoan ngoãn đi theo ý mình, lái ngựa dùng hai mảnh da che hai bên mắt ngựa và chỉ để một khoảng trống vừa đủ phía trước cho ngựa thấy. Thêm một dây cương. Và một roi quất ngựa.

Trong vở tuồng xử án các anh Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long và Nguyễn Tiến Trung, những kẻ lái ngựa là các đảng viên cộng sản nắm quyền, ngựa là nhân dân Việt Nam, hai mảnh da là truyền thông nhà nước, dây cương và roi quất ngựa là bộ máy công an.

 Tưởng rằng đối tượng mà những người lái ngựa nhắm tới là Định, Thức, Long, Trung; nhưng không phải. Đối tượng của phiên tòa là nhân dân Việt Nam. Mục tiêu là kiềm hãm người dân chỉ được nhìn sự việc trong không gian chật hẹp và đầy đe dọa được tạo dựng bởi đảng lái ngựa cầm quyền, để tiếp tục sống thuần phục.

 Vì thế, trong suốt gần sáu tháng trước ngày xử án, bộ phận truyền thông của đảng đã được lệnh sản xuất hai miếng da che mắt ngựa để rầm rộ dựng lên hình ảnh của bốn nhà hoạt động dân chủ: phản dân, hại nước, tuyên truyền chống đối chế độ, âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân. Những thủ thuật cổ điển của những tên lái ngựa trong lịch sử thế giới độc tài được tái sử dụng: đe dọa, khủng bố tinh thần, ép cung, tự thú, trình chiếu lời “thú tội”… Dĩ nhiên, đối tượng thật sự nhắm tới không phải là bốn người này. Đâu cần phải bày binh bố trận, tốn kém nhiều công sức để hà sách các anh. Bởi vì đối với lái ngựa, riêng mỗi người các anh chẳng có nghĩa lý gì đối với guồng máy cai trị. Đối tượng là bầy ngựa nhân dân: nhìn vào đấy, hình ảnh của những tên đang đòi dân chủ và đa nguyên, và cách hành xử của bộ máy cầm quyền, để mà cúi đầu tuân phục và chấp nhận tư thế cầm cương bất khả xâm phạm của tập đoàn lái ngựa.

Read the rest of this entry »


TS CÙ HUY HÀ VŨ TIN MÌNH SẼ THẮNG KIỆN

13/07/2009

http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=1957

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ tin mình sẽ thắng kiện

Khiếu kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tuyên bố sẽ đưa đơn lên Tòa án Tối cao, và mới đây lại vừa khiếu nại Đoàn Luật sư Thành phố Hà Nội về thông báo “anh Cù Huy Hà Vũ không phải luật sư”, những việc ông Cù Huy Hà Vũ làm đang gây đủ tâm trạng cho dư luận trong và ngoài nước: ngạc nhiên, thắc mắc khó hiểu, thích thú, khâm phục, nghi ngờ và khó chịu.

Hy vọng cuộc phỏng vấn sau đây (kéo dài ba giờ đồng hồ) với TS Luật Cù Huy Hà Vũ có thể giải đáp phần nào những điều mà phần đông dư luận còn thắc mắc trong vụ “Cù Huy Hà Vũ kiện Thủ tướng”.

Cuộc trò chuyện diễn ra tại Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ trên đường Điện Biên Phủ (Hà Nội), sáng 30-6. Văn phòng gọn gàng, không quá xa hoa sang trọng, cũng không bình dân nhếch nhác. Bên ngoài, trên cả cổng chính quay ra đường Điện Biên Phủ lẫn cổng hậu trên đường Trần Phú, đều treo tấm biển vàng rực kẻ chữ đỏ nổi bật, mang phong cách… khẩu hiệu rõ nét. Lúc phóng viên đến, văn phòng đang nhộn nhịp khách ra vào. Trên tường treo vài bức tranh do ông Cù Huy Hà Vũ vẽ, trong đó có ký họa chân dung Đại tướng Võ Nguyên Giáp, khá đẹp.

Chủ nhà – Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ – là một người đàn ông mập mạp, hơi thấp, tiếp phóng viên rất vồn vã cởi mở. Trên gương mặt ông vẫn phảng phất nhiều nét của thân phụ – nhà thơ quá cố Cù Huy Cận. Ông nói nhiều và nói to, phong thái tự tin toát lên rõ rệt.

Trong giới luật sư và luật học, Cù Huy Hà Vũ là một gương mặt nổi đình đám với nhiều vụ việc mang tính chất scandal, đến mức nhiều người nghĩ tới ông là nghĩ tới một nhân vật có “tiền sử” đi kiện các cơ quan chính phủ và làm những việc “chẳng giống ai”. Có thể kể tới vài vụ “Cù Huy Hà Vũ đáo tụng đình” điển hình như sau:
• Năm 2005, phản đối quan điểm cho rằng di tích đền Cẩu Nhi trên hồ Trúc Bạch (Hà Nội) gắn với việc Lý Thái Tổ định đô ở Thăng Long.
• Năm 2005, khởi kiện UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế về quyết định cấp phép đầu tư xây dựng khách sạn trên đồi Vọng Cảnh.
• Năm 2006, nộp đơn tự ứng cử vào chức Bộ trưởng Văn hóa – Thông tin (không được Thủ tướng lựa chọn vì lý do “đã có quy hoạch cán bộ từ trước”).
• Năm 2006, kiện album “Chat với Mozart” của ca sĩ Mỹ Linh xâm phạm bản quyền tác giả.
• Năm 2007, kiện Bộ Văn hóa – Thông tin về Quyết định của Bộ thành lập Phòng lưu niệm Nhà thơ Xuân Diệu, đòi bồi thường 100 triệu đồng thiệt hại tinh thần.

Dưới đây là nội dung cuộc phỏng vấn với TS luật Cù Huy Hà Vũ. Trong cuộc trao đổi này, phóng viên và ông Hà Vũ nhiều lần phải ngắt lời nhau để hỏi, nhắc nhau trở lại các trọng tâm và để trình bày quan điểm của mình.

Read the rest of this entry »


Luật Sư Lê Công Định là ai?

16/06/2009

LS Lê Công Định sinh năm 1968, cử nhân luật ĐH Quốc gia Hà Nội, cử nhân luật ĐH Tổng hợp TP.HCM, cao học luật ĐH Tổng hợp Tulane, Hoa Kỳ. Thành viên Đoàn LS TP.HCM, thành viên Hiệp hội LS Hoa Kỳ; thành viên hội đồng đại diện cho VN, Hiệp hội LS châu Á – Thái Bình Dương. Hiện đang giảng dạy về luật VN cho SV quốc tế trong chương trình trao đổi giữa khoa luật ĐH Cần Thơ và ĐH Tổng hợp Pantheon – Assas (Paris 2), hiện là LS thành viên Công ty DC Lawyers.
TT – Thông tin mới nhất của luật sư (LS) trẻ này là anh đã tách ra khỏi một công ty luật hàng đầu của VN để thành lập một công ty luật mới với kế hoạch “trong sáu tháng nữa sẽ thành công ty luật mạnh và trong tương lai gần sẽ thành một tập đoàn LS mạnh trong khu vực”.

Ý tưởng mới nhất anh gửi cho tôi qua mail: “Sẽ chờ cơ hội lập một trường đại học luật tư nhân”… Lại thêm một câu chuyện khó tin từ LS Lê Công Định.

Từ tầng hầm của phòng chưởng khế Sài Gòn

Năm 1989, Định mới ra trường, vào làm việc ở Phòng Công chứng số 1. Ngoài công việc phụ tá cho công chứng viên, Định biết tiếng Pháp nên được giao thêm việc thống kê sắp xếp kho tài liệu dưới tầng hầm của tòa nhà 89 Nguyễn Du. Đó vốn là trụ sở của phòng chưởng khế Sài Gòn trước 1975.

Sáng công tác chuyên môn, chiều làm trong kho tư liệu. Vừa làm vừa tò mò đọc xem thời trước người ta hành xử công việc pháp lý như thế nào. Càng đọc, Định càng sửng sốt khi những kiến thức của một cử nhân luật như mình lại không hiểu hết một văn bản pháp lý của nền hành chính cũ. Trong đầu Định một ý nghĩ lớn dần: trước đây VN từng có một nền văn minh pháp lý rất chuẩn mực.

Read the rest of this entry »


Thất Bại và Phản Bội.

10/03/2009

Trước 1975 bảo sanh viện Từ Dũ là bệnh viện sản phụ khoa công lớn nhất Sàigòn và lớn nhất miền Nam. Ngoài ra còn có bảo sanh viện Hùng Vương cũng là bệnh viện công. Tất cả các bệnh nhân mắc bệnh sản phụ khoa đều được gửi vào đây điều trị, viện phí hầu như không phải trả. Những người có phương tiện tài chánh khả quan hoặc dồi dào có thể ghi tên nhập viện tại ít nhất hai cơ sở tư : bệnh viện Dung Anh nằm trên đường Công lý do Giáo sư sản phụ khoa Trần Ðình Ðệ làm Giám đốc sáng lập điều hành và khu sản khoa bệnh viện công giáo Saint Paul ở đường Nguyễn Ðình Chiểu do Giáo sư sản khoa Nguyễn Văn Hồng phụ trách.

Bảo sanh viện Từ Dũ đi vào hoạt động chính thức sau khi các cơ sở chuyên môn trên toàn lãnh thổ Nam Việt Nam được người Pháp bàn giao lại cho chính quyền quốc gia. Nguyên là Maternité Beauchamp, bảo sanh viện mang tên mới Từ Dũ. Dần dà cơ sở điều trị sản phụ khoa này được canh tân và phát triển, trở thành lớn nhất nhì toàn vùng Ðông Nam Á, là nơi thực tập huấn nghệ cho sinh viên y khoa từ năm thứ ba trở đi, đồng thời cũng là trụ sở Trường Nữ Hộ sinh Quốc gia, qui tụ các nữ sinh viên được chọn lựa qua một kỳ thi tuyển, ăn ở nội trú trong trường, thực tập tại bảo sanh viện Từ Dũ trong ba năm và khi tốt nghiệp có quyền mở một bảo sanh viện để hành nghề tư một cách độc lập, không phụ thuộc vào Bộ Y Tế. Bệnh viện được tăng cường một phòng sanh mới, trang bị hiện đại, tọa lạc trong một tòa nhà ba tầng khang trang dành riêng để thu nhận điều dưỡng các bệnh nhân sản phụ khoa nằm chữa bệnh và/hoặc theo dõi sau khi sanh đẻ với tất cả những tiện nghi y tế cần thiết. Ngoài ra người phụ nữ nhập viện còn được cung cấp thức ăn nước uống đầy đủ hợp vệ sinh do nhà thầu phụ trách. Tất cả đều miễn phí, người bệnh hay người sanh không phải đóng bất cứ lệ phí nào. Bảo sanh viện Từ Dũ có tất cả khoảng năm trăm giường bệnh, mỗi ngày nhận khoảng từ một trăm năm mươi đến hai trăm bà tới để được hộ sản hoặc chữa bệnh phụ khoa. Chỉ riêng trong phạm vi sản khoa, người sinh viên y khoa đến thực tập tại Từ Dũ được chỉ dạy về cung cách đỡ đẻ bình thường con so và con rạ, bên cạnh các kỹ thuật sanh khó như sử dụng forceps, đặt vacuum, tiếp sanh thai ngược, sanh đôi, nạo thai, v.v.. Phòng giải phẫu phụ trách giải quyết các trường hợp thai ngoài tử cung, nang buồng trứng, tuyệt sản v.v.. Nếu biết rằng một bảo sanh viện tại các nước Âu Mỹ, mỗi ngày đêm nhận trung bình chừng một chục sản phụ, mỗi năm điều trị lối hai, ba ngàn sản phụ mà đã kêu là „quá tải” thì mới thấy rõ dung lượng dịch vụ to lớn mà bảo sanh viện Từ Dũ đã cung cấp hằng năm cho dân chúng miền Nam Việt Nam.

Read the rest of this entry »


Tự sự của một người từng là Lính.

07/01/2009

Ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi vừa vào đến cổng trường, chúng tôi nhận được tin: Vào lúc mờ sáng, “Trung Quốc đã đem quân bắn giết dọc theo Biên giới 6 tỉnh phía Bắc nước ta”. Sáng ấy, nhiều đứa trong chúng tôi đi thẳng từ trường phổ thông đến ủy ban nhân dân xã. Chúng tôi đăng ký nhập ngũ mà không kịp nói một câu với chính cha mẹ của mình.
“Quân bành trước Bắc Kinh” đã kéo chúng tôi từ lớp học ra thẳng chiến trường. Nhưng, không hiểu sao nhà trường hôm nay, lại không nói gì về cuộc chiến tranh kéo dài thế giằng co hơn 10 năm ấy. Ba mươi năm trước, những “đàn trẻ nhỏ”, chạy “từ Biên giới về”. Ba mươi năm sau, những đứa trẻ ấy lớn lên và biết: Tháng 4/1956 nhân khi quân Pháp vừa rút khỏi Việt Nam, Trung Quốc, lúc này đã trở thành “xã hội chủ nghĩa anh em”, chiếm đảo lớn nhất thuộc Hoàng Sa. Ngày 19-1-1974, sau khi Trung Quốc ký Thông cáo chung Thượng Hải với Mỹ và sau Hiệp Định Paris 1973, Mỹ rút lui khỏi Việt Nam, Trung Quốc, vẫn đang là “xã hội chủ nghĩa anh em”, đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, giết 58 chiến sỹ Hải Quân Sài Gòn, chiếm đảo. Ngày 14-3- 1988, Trung Quốc lại tấn công một số đảo đá của Trường Sa giết hại 74 người lính Hải quân Việt Nam và, từ đó, chiếm luôn những hòn đảo ấy.
Read the rest of this entry »